TÔI KỂ NGƯỜI NGHE MỘT GIẤC MƠ

05/11/2013 12:53

TÔI KỂ NGƯỜI NGHE MỘT GIẤC MƠ

(Thích Phước Ngọc)


Đêm qua tôi thấy tôi nằm chết
Hồn nhẹ nhàng bay...bỏ xác thân
Vang vang chuông mõ, kinh siêu độ
Kèn, nhạc, trống khua khúc bổng trầm...

Hàng hàng nhang khói người tham viếng
Liệm kín quan tài, hoa phủ thân
Quanh tôi tiếng khóc kêu: "Sư phụ...."
Của các con tôi, trẻ cút côi.

Ôi! Sao thương quá...Thương vô kể!
Hiện rõ trong tôi những bóng hình
Đỡ nâng, chia sẻ bao gian khổ
Cười, khóc, thương yêu....tình tận tình!

Tín thí đàn na ...nợ ba sinh
Lợi tha, nguyện ước chửa trọn đường
Mẹ Cha hiếu nghĩa đà đền đáp ?
Thầy Tổ ân sâu...hẹn kiếp nào !?

Pháp lữ đạo đồng chung tu học
Hai mươi năm nhắc nhở động viên
Vậy mà chẳng kịp lời từ biệt
Sao vậy? Thực ? Hư? ...quá ngỡ ngàng!

Thôi thì SANH TỬ vốn VÔ THƯỜNG
Một đời quán niệm, HIỂU...nhẹ buông
Yêu thương, hờn oán...rồi qua hết
Thoáng chớp nhanh như giấc mộng vương....

Đời như giấc mộng thoảng trôi
Chấp gì KHÔNG ...CÓ. CÓ rồi hoàn KHÔNG?

(- Viết sau giấc mộng thường -)



Tags

 
 

Video nổi bật

Album tổng hợp