TRƯỜNG CA GIÔNG TỐ

07/08/2018 04:28


TRƯỜNG CA GIÔNG TỐ
(Thích Phước Ngọc)


Và chợt thấy giữa mịt mờ giông tố
Đám mây đen che khuất ánh trăng ngần
Muôn sắc mầu cũng chỉ là ảo ảnh
Nguồn Thiền quang thoáng bóng lá phân vân

Cơn giông gió khiến dòng sông nhuốm đỏ
Nhấn chìm theo bao Đen Trắng cuộc đời
Bao oan khiên chưa từng cất thành lời
Mặc nước cuốn, cho hoa trôi tan tát

Xin đừng hỏi giữa nhân trần thiện - ác
Một phận người sao tránh được đa đoan
Một kiếp tu sao tránh được gian nan
Khi tốt - xấu, giả - chân, không giới hạn

Xin đừng hỏi pháp trường Thập Tự
Có còn lưu máu thịt đức Giêsu
Trong tận cùng đau đớn, oan cừu
Ngài sống lại, ban Thiên Ân cho nhân loại
Và những kẻ tông đồ hư hoại
Vì hoài nghi mà bán Chúa, mắng Cha
Nay cuối đầu xin được ban tha
Nên phúc lắm, cho những ai vẫn tin dù không cần thấy (1).

Xin đừng hỏi vì sao đêm ấy
Chiếc bóng oan tình (2) làm sực tỉnh kẻ cuồng sân
Hay nỗi oan đến bao giờ được giải
Khi đến phúc lâm chung, mới thấu tận cội tình (3).
Cũng đừng hỏi tiếng đàn xưa cô tịch
Nơi rừng xanh ai chém gục chằn tinh?
Chàng Thạch Sanh vẫn im như bàn thạch
Mặc gian nhân Danh Lợi đoạt cho mình

Xin đừng hỏi 49 năm hoằng hoá
Bao bão giông phủ lên Đấng Phật Đà
Trò mưu hại, vu oan, bội phản
Có lúc tưởng chừng như đoạt mạng tiêu xa.
Dùng Từ Bi, Vô Ngã, Vị Tha
Ngài thương xót, cứu vớt những tâm hồn lạc lối
Ngài thinh lặng trong đại tin bất hối
Vì chân lý chỉ có một mà thôi!


Rồi như thế mới biết là ta nhỏ bé
Giữa muôn trùng giông tố thị phi
Giữa nhân tình thế thái lắm khi
Chỉ cần im lặng, ngẩng đầu đi tới.

Em biết đấy trong gió sương dấn bước
Trên vai mang bao món nợ áo cơm
Ta đã thử mấy lần buông bỏ xuống
Mấy lần đau chối bỏ chẳng đoạn đành. 

Thì em ạ nghiêng vai gày gồng gánh
Hy vọng giông tố lui và nắng hẹn mùa vàng
Sợi trăng phiêu đủ cho mùa kéo kén 
Mảnh Phước Điền gặt hái ấm trần gian.

Rồi như thế, trăm năm là hữu hạn
Đời cũng là một giấc mộng Hoàng Lương
Bởi hoa nở trên tay người người thấy
Cay đắng trong lòng mình hay thôi.

Thì Em hỡi, cho đến tàn sương khói
Ôm mộng chi được thiên hạ tỏ tường
Bởi đoạn trường ai qua rồi mới thấu
Chỉ cần Tri nhân giữ vẹn dạ Hiểu-Thương.

Chỉ cần Tri nhân giữ vẹn dạ Hiểu và Thương !!!



*Chú thích:


(1): Khi Đức Giê-su sống lại trên Thánh giá, Tô-ma - một tông đồ của Người đã không tin và xin được bước lên pháp trường để được sờ tận tay vào thân thể của Chúa, khi Tô-ma sờ được và xác nhận đúng là Chúa phục sinh thì mới phủ phục "Lạy Thiên Chúa Tôi". Khi đó, đức Giê-su mới nói rằng "Tô-ma, con đã xem, thấy Thầy, con đã tin. Thật phúc cho những ai không thấy mà tin" (GA 20, 19-31)


(2): Lưu truyền câu chuyện nỗi oan của người vợ, có chồng đi lính, khi người chồng về, đứa con không nhận là cha và nói là mỗi tối đều có một "cha" khác về với mình. Người chồng lên cơn ghen và không tiếc lời mắng nhiếc, hành hạ người vợ, cho dù người vợ có cố giải thích thế nào. Người chồng đuổi vợ khỏi nhà, đến khi tối xuống, lên đèn, người con thấy chiếc bóng của người chồng in trên tường mới reo lên "A, cha của con đã về". Thì mới vỡ lẽ ra rằng, vì để dỗ dành cho con ngủ trong thời gian chồng mình đi trận, người vợ đã lấy chiếc bóng của mình để nói với con rằng đó là cha của con. Khi câu chuyện đã tỏ tường, thì cũng là lúc người vợ đã mượn dòng sông rửa mối oan tình cho mình.


(3): Đây là điển tích về mẹ Quan Âm Thị Kính. Thị Kính giả trai để được vào chùa tu. Sau đó, chịu nỗi oan là làm cho thị Mầu có bầu. Khi thị Mầu sinh con, bỏ trước cổng Chùa, thị Kính nhặt vào nuôi càng làm dấy lên lời thị phi, đàm tiếu. Để được tiếp tục ở Chùa tu, thị Kính không thể tiết lộ thân phận giả trai của mình.... Ôm nỗi oan đó đến phút lâm chung cũng không hé răng. Đến khi tẩm liệm thi hài, người đời mới phát hiện ra là thân nữ. Từ đó nỗi oan của Bà gánh chịu bao năm được giải tỏa. "Nhẫn điều khó nhẫn mới là Chân tu" - là hạnh nguyện Bồ Tát của Quan Âm Thị Kính.



   TRƯỜNG CA GIÔNG TỐ

(Thích Phước Ngọc)



Và chợt thấy giữa mịt mờ giông tố
Đám mây đen che khuất ánh trăng ngần
Muôn sắc mầu cũng chỉ là ảo ảnh
Nguồn Thiền quang thoáng bóng lá phân vân

Cơn giông gió khiến dòng sông nhuốm đỏ
Nhấn chìm theo bao Đen Trắng cuộc đời
Bao oan khiên chưa từng cất thành lời
Mặc nước cuốn, cho hoa trôi tan tát

Xin đừng hỏi giữa nhân trần thiện - ác
Một phận người sao tránh được đa đoan
Một kiếp tu sao tránh được gian nan
Khi tốt - xấu, giả - chân, không giới hạn

Xin đừng hỏi pháp trường Thập Tự
Có còn lưu máu thịt đức Giêsu
Trong tận cùng đau đớn, oan cừu
Ngài sống lại, ban Thiên Ân cho nhân loại
Và những kẻ tông đồ hư hoại 
Vì hoài nghi mà bán Chúa, mắng Cha
Nay cuối đầu xin được ban tha
Nên phúc lắm, cho những ai vẫn tin dù không cần thấy (1).

Xin đừng hỏi vì sao đêm ấy
Chiếc bóng oan tình (2) làm sực tỉnh kẻ cuồng sân
Hay nỗi oan đến bao giờ được giải
Khi đến phúc lâm chung, mới thấu tận cội tình (3).
Cũng đừng hỏi tiếng đàn xưa cô tịch
Nơi rừng xanh ai chém gục chằn tinh?
Chàng Thạch Sanh vẫn im như bàn thạch
Mặc gian nhân Danh Lợi đoạt cho mình

Xin đừng hỏi 49 năm hoằng hoá
Bao bão giông phủ lên Đấng Phật Đà 
Trò mưu hại, vu oan, bội phản
Có lúc tưởng chừng như đoạt mạng tiêu xa. 
Dùng Từ Bi, Vô Ngã, Vị Tha
Ngài thương xót, cứu vớt những tâm hồn lạc lối
Ngài thinh lặng trong đại tin bất hối
Vì chân lý chỉ có một mà thôi!


Rồi như thế mới biết là ta nhỏ bé
Giữa muôn trùng giông tố thị phi
Giữa nhân tình thế thái lắm khi
Chỉ cần im lặng, ngẩng đầu đi tới.

Em biết đấy trong gió sương dấn bước
Trên vai mang bao món nợ áo cơm
Ta đã thử mấy lần buông bỏ xuống
Mấy lần đau chối bỏ chẳng đoạn đành. 

Thì em ạ nghiêng vai gày gồng gánh
Hy vọng giông tố lui và nắng hẹn mùa vàng
Sợi trăng phiêu đủ cho mùa kéo kén 
Mảnh Phước Điền gặt hái ấm trần gian.

Rồi như thế, trăm năm là hữu hạn
Đời cũng là một giấc mộng Hoàng Lương
Bởi hoa nở trên tay người người thấy
Cay đắng trong lòng mình hay thôi.

Thì Em hỡi, cho đến tàn sương khói
Ôm mộng chi được thiên hạ tỏ tường
Bởi đoạn trường ai qua rồi mới thấu
Chỉ cần Tri nhân giữ vẹn dạ Hiểu-Thương.

Chỉ cần Tri nhân giữ vẹn dạ Hiểu - Thương !!!


                                                          

*Chú thích: 

(1): Khi Đức Giê-su sống lại trên Thánh giá, Tô-ma - một tông đồ của Người đã không tin và xin được bước lên pháp trường để được sờ tận tay vào thân thể của Chúa, khi Tô-ma sờ được và xác nhận đúng là Chúa phục sinh thì mới phủ phục "Lạy Thiên Chúa Tôi". Khi đó, đức Giê-su mới nói rằng "Tô-ma, con đã xem, thấy Thầy, con đã tin. Thật phúc cho những ai không thấy mà tin" (GA 20, 19-31)

(2): Lưu truyền câu chuyện nỗi oan của người vợ, có chồng đi lính, khi người chồng về, đứa con không nhận là cha và nói là mỗi tối đều có một "cha" khác về với mình. Người chồng lên cơn ghen và không tiếc lời mắng nhiếc, hành hạ người vợ, cho dù người vợ có cố giải thích thế nào. Người chồng đuổi vợ khỏi nhà, đến khi tối xuống, lên đèn, người con thấy chiếc bóng của người chồng in trên tường mới reo lên "A, cha của con đã về". Thì mới vỡ lẽ ra rằng, vì để dỗ dành cho con ngủ trong thời gian chồng mình đi trận, người vợ đã lấy chiếc bóng của mình để nói với con rằng đó là cha của con. Khi câu chuyện đã tỏ tường, thì cũng là lúc người vợ đã mượn dòng sông rửa mối oan tình cho mình.

(3): Đây là điển tích về mẹ Quan Âm Thị Kính. Thị Kính giả trai để được vào chùa tu. Sau đó, chịu nỗi oan là làm cho thị Mầu có bầu. Khi thị Mầu sinh con, bỏ trước cổng Chùa, thị Kính nhặt vào nuôi càng làm dấy lên lời thị phi, đàm tiếu. Để được tiếp tục ở Chùa tu, thị Kính không thể tiết lộ thân phận giả trai của mình.... Ôm nỗi oan đó đến phút lâm chung cũng không hé răng. Đến khi tẩm liệm thi hài, người đời mới phát hiện ra là thân nữ. Từ đó nỗi oan của Bà gánh chịu bao năm được giải tỏa. "Nhẫn điều khó nhẫn mới là Chân tu" - là hạnh nguyện Bồ Tát của Quan Âm Thị Kính.



Trường ca Giông tố    

Và chợt  thấy giữa mịt mờ giông tố
Đám mây đen che khuất ánh trăng ngần
Muôn sắc mầu cũng chỉ là ảo ảnh
Nguồn Thiền quang thoáng bóng lá phân vân

Cơn giông gió khiến dòng sông nhuốm đỏ
Nhấn chìm theo bao Đen Trắng cuộc đời
Bao oan khiên chưa từng cất thành lời
Mặc nước cuốn, cho hoa trôi tan tát

Xin đừng hỏi giữa nhân trần ấm lạnh
Một phận người sao tránh được đa đoan
Một kiếp tu sao tránh được gian nan
Khi tốt - xấu, giả - chân, không giới hạn

Xin đừng hỏi pháp trường Thập Tự
Có còn lưu máu thịt đức Jesu
Trong tận cùng đau đớn, oan cừu
Ngài sống lại, ban Thiên Ân cho nhân loại
Và những kẻ tông đồ hư hoại 
Vì hoài nghi mà bán Chúa, mắng Cha
Nay cuối đầu xin được ban tha
Nên phúc lắm, cho những ai vẫn tin dù không cần thấy (1).

Xin đừng hỏi vì sao đêm ấy
Chiếc bóng oan tình (2) làm sực tỉnh kẻ cuồng sân
Hay nỗi oan đến bao giờ được giải
Khi đến phúc lâm chung, mới thấu tận cội tình (3).
Cũng đừng hỏi tiếng đàn xưa cô tịch
Nơi rừng xanh ai chém gục chằn tinh?
Chàng Thạch Sanh vẫn im như bàn thạch
Mặc gian nhân  Danh Lợi đoạt cho mình

Xin đừng hỏi 49 năm hoằng hoá
Bao bão giông phủ lên Đấng Phật Đà 
Trò mưu hại, vu oan, bội phản
Có lúc tưởng chừng như đoạt mạng tiêu xa. 
Dùng Từ Bi, Vô Ngã, Vị Tha
Ngài thương xót, cứu vớt những tâm hồn lạc lối
Ngài thinh lặng trong đại tin bất hối
Vì chân lý chỉ có một mà thôi!
...........
Rồi như thế mới biết là ta nhỏ bé
Giữa muôn trùng giông tố thị phi
Giữa nhân tình thế thái lắm khi
Chỉ cần im lặng, ngẩng đầu đi tới.

Em biết đấy  trong gió sương  dấn bước
Trên vai mang bao món nợ áo cơm
Ta đã thử mấy lần buông bỏ xuống
Mấy lần đau chối bỏ chẳng đoạn đành. 

Thì em ạ nghiêng vai gày gồng gánh
Hy vọng giông tố lui và nắng hẹn mùa vàng
Sợi trăng phiêu đủ cho mùa kéo kén 
Mảnh Phước Điền gặt hái ấm trần gian.

Rồi như thế, trăm năm là hữu hạn
Đời cũng là một giấc mộng Hoàng Lương
Bởi hoa nở trên tay ngừoi người thấy
Cay đắng trong lòng mình hay thôi.

Thì Em hỡi, cho đến tàn sướng khói
Ôm mộng chi được thiên hạ tỏ tường
Bởi đoạn trường ai qua rồi mới thấu
Chỉ cần Tri nhân giữ vẹn dạ Hiểu-Thương.

Chỉ cần Tri nhân giữ vẹn dạ Hiểu - Thương !!! 
Thích và chia sẻ bài này trên
   


Tags

 

Video nổi bật

Album tổng hợp