NIỆM THƯƠNG ĐAU....

08/10/2016 02:07

NIỆM THƯƠNG ĐAU

(TK. Phước Ngọc)

Núi qua trăm nghìn dặm đường cũng mỏi chân mà dừng bước. Sông gom nghìn mạch vạn ngòi cuối cùng cũng hòa vào biển lớn. Sóng lớp lớp trên đại dương bao la dừng chân bên bờ Cát.... Mà sao kiếp người cứ mãi lênh đênh cho tủi hận sầu bi....?!?

Ngày vui ngắn chẳng bằng gang tay...chuỗi buồn trùng trùng chẳng muốn dứt...cô đơn trong vui vẻ...độc hành trong khổ ải... Phải chăng vì chữ Nhân (人 - Người) - bằng hai nhát bút ... Một bút là sinh ra, một bút là chết đi. Đời người tại thế thật ngắn ngủi, vài mươi năm. Sinh ra, bắt đầu bằng tiếng khóc của chính mình, nó chứng minh đời người cay đắng nhọc nhằn, mà người khác cười vui đón chúng ta chào đời ... Chết đi, khi người khác cất tiếng khóc trong sự kết thúc, cũng chứng minh một phần chúng ta có cống hiến, nên ra đi có được chút lưu lại trong lòng người khác. Thế nhưng, nếu điều khiến Chúng Ta cảm động là Lòng Người, thì điều khiến Chúng Ta kinh sợ lại là Lòng Người Biến Đổi !

Cuối cùng Chúng ta chỉ có thể ngậm cười, biểu đạt một đời vô hối, cứ ung dung mà đi ...ung dung mà đi ..... Bởi nụ cười trên môi ai cũng thấy, cay đắng trong lòng tự mình hay...!!!

Gửi lòng đau theo gió đi xa tắp,…

Héo hắt nụ cười ánh chiều tà…

Đã bao hạt sầu rơi trên mắt…

Niệm thương đau bàng bạc tình thế gian…

Trong Thuận cảnh tu hành, vĩnh viễn không thành Phật.

Chân lý cuộc đời há không từ Đau khổ mà thành?!


Đường link: "Hoằng Pháp qua lời thơ, giọng cười, tiếng nhạc" - Thích Phước Ngọc


Thích và chia sẻ bài này trên
   


Tags

 

Video nổi bật

Album tổng hợp