NĂM CON NGỰA TẢN MẠN ĐÔI ĐIỀU VỀ NGỰA

29/01/2014 08:42

              NĂM CON NGỰA TẢN MẠN ĐÔI ĐIỀU VỀ NGỰA

                                                                     (TK. Thích Phước Ngọc)

TIN LIÊN QUAN:

 http://baophapluat.vn/xa-hoi/noi-uom-mam-hanh-phuc-cho-tre-mo-coi-co-nho-177284.html

 

 

 

 

Ngựa là một con vật quen thuộc, dễ thương, mang vẻ hiên ngang kiêu hùng. Từ xưa đã tham gia trận chiến, chuyên chở người, hàng hoá , ngựa có mặt trong nghệ thuật, trong ẩm thực, trong y dược...ngựa giúp rất nhiều cho đời sống con người. Những ngày cuối năm, nhìn rắn ngoe nguẩy chiếc đuôi sắp khuất dạng lui về ngơi nghỉ. Khi thế gian đang nao nức chờ đón một mùa Xuân mới đón ngựa về với trách vụ, với " nhiệm kỳ " 12 tháng của năm mới GIÁP NGỌ, chúng ta hãy cùng tản mạn đôi điều vài chuyện về ngựa. Từ những chuyện đã biết hay chưa biết để chúng ta sẳn sàng hơn trong tư thế hiểu biết thêm về con vật sẽ hiện diện cùng chúng ta suốt 365 ngày sắp tới.
Chuyện về ngựa thì nhiều lắm, kể không hết được: ngựa trong văn chương, điển tích, ca dao, tục ngữ, trong dân gian, danh tướng xưa và nay, Phương Đông, Phương Tây...., thôi thì hãy xem chúng ta kể được chuyện gì?
Xin tuần tự:

1. NGỰA:
Ngựa, Mã (Tuấn Mã, kỵ Mã, Mã lực), Ngọ ( năm Ngọ, tuổi Ngọ, giờ Ngọ - từ 11 giờ sáng đến 1 giờ chiều , chính Ngọ là đúng 12 giờ trưa- tháng Ngọ là tháng 5 Âm lịch, hướng Ngọ là hướng chính Nam), Câu ( vó Câu, bóng Câu) tất cả đều được chỉ về Ngựa tuỳ theo hoàn cảnh mà sử dụng.
Năm Ngọ trong 12 con giáp, Ngựa hay Ngọ đứng thứ 7 theo thứ tự 12 con giáp: Tý, Sữu, Dần, Mẹo, Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi.
Ngựa của thời xa xưa là một con vật chỉ cao trên dưới 40cm, chân có nhiều ngón ( chân trước 4 ngón, chân sau 3 ngón). Theo quá trình tiến hoá trên 45 -55 tiệu năm vì ngựa chạy chạy nhanh phải chịu sức nặng trên ngón chân giữa khiến những ngón kia dần biến dạng mất đi nên ngày nay bàn chân ngựa chỉ còn một móng guốc là chất sừng rất dày. Dù cứng nhưng chất sừng nầy cũng chưa đủ cứng để chở nặng, chạy đường dài nên người ta đóng thêm một vòng sắt theo chu vi móng cho ngựa để hạn chế sự hao mòn móng thật của ngựa.
Có câu chuyện còn kể rằng thuở xưa ấy ngựa còn có sừng. Cặp sừng mà ngựa đã từng tự hào là vô địch. Và chính vì sự tự cao tự đại, hống hách, ngựa luôn huênh hoang thách thức mọi thú vật ngựa gặp, cho rằng sừng mình vô địch nên một hôm nọ ngựa bị con cáo lừa rằng : "quả núi kia chính là địch thủ chắc chắn thắng sức mạnh cặp sừng của ngựa" khiến ngựa sôi máu quyết dùng sừng đọ sức cùng núi. Ngựa đem hết sức quyết cụng núi. Kết quả núi vẫn sừng sừng mà sừng ngựa nát tan. Từ đó về sao ngựa mất hẳn cặp sừng vô địch phát xuất từ sự hống hách, hay thách thức, tự hào thái quá của mình.

2. ĐẶC TÍNH CỦA NGỰA:
. Khoẻ và bền sức, chạy đường trường. Tốc độ ngựa chạy khoảng 70km/ giờ.
. Quyến luyến thương yêu chủ
. Ngựa ăn chay: ăn cỏ, lá cây và vỏ cây
. Ngựa ngủ đứng
. Thích sống chung bầy đàn, có tinh thần đoàn kết ( Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ)
. Lông ngựa thay đổi dài, ngắn theo thời tiết . Mùa Đông lông ngựa mọc dài ra để được ấm áp, mùa Thu rụng đi cho mùa Hè được mát mẻ.
. Mũi ngựa có thể đóng mở khi cần thiết ( ví dụ để tránh khỏi hít bụi khói mù ngựa bèn đóng mũi lại).
. Răng ngựa đực nhiều hơn răng ngựa cái. ( ngựa đực có 40 răng, ngựa cái có 36 răng).
. Mắt ngựa to nên tầm nhìn rất rộng, có thể nhìn thấy phía sau và mắt có thể nhìn thấy vào ban đêm Trời tối.
. Ngựa không phối giống với những con cùng huyết thống qua ngửi mùi hay có thể nhờ giác quan thứ sáu.
. Ngựa mang thai 340 ngày, chỉ sinh một con. Ngựa con có thể đi đứng sau khi được sanh ra khoảng một tiếng đồng hồ, ngựa con bú mẹ khoảng từ 4 đến 10 tháng.
. Có khoảng 60 triệu con ngựa trên toàn thế giới. Giống ngựa nhỏ nhất - Folabella - cao khoảng 48cm. nặng khoảng 14kg. Giống to nhất - Belgian- cao 1m 80, nặng khoảng 1.400kg.
. Ngựa tranh chức quyền bằng hơi dài khi rống. Chúng thi đua làm ngựa đầu đàn bằng cách thi đua; con nào hí hơi dài hơn sẽ làm chủ đàn.
(Đàn ngựa có từ 1-3 con nựa cái và đàn ngựa con).
Và còn một loài ngựa nữa sống bầy đàn thât đông trong hoang dã: ngựa vằn. Vì sao ngựa vằn lại có vằn? Có những giả thuyết cho rằng: những nơi rừng rú hoang dã có rất nhiều mòng, Những con vật bị mòng đốt thường bị truyền những bệnh chúng mang theo và thường làm con vật bị mòng đốt chết. Ở châu Phi người ta thấy những con vật có bộ da loang lổ dễ sống sót hơn những loài bộ da chỉ một màu vì thế ngựa sống trong rừng sinh ra bộ lông vằn vệnh để tránh bị mòng chích. Các nhà khoa học Cộng hòa Séc cũng cho rằng giả thuyết liên quan đến côn trùng không chỉ giải thích cho cơ hội sống sót của ngựa vằn mà còn của nhiều loài vật khác nữa.
Còn có nhiều lý thuyết khác để giải thích sự xuất hiện các vết vằn vện trên da ngựa vằn. Một giả thuyết cho rằng sự vằn vện để giúp lòai ngựa này dễ ngụy trang, hòa mình vào các vùng cỏ hoang mọc cao hàng thước.
Giả thuyết khác cho rằng các vạch trên da ngựa vằn tạo ảo ảnh quang học để đánh lừa các loài ăn thịt. Cũng có giả thuyết cho rằng ngựa vằn dùng các vằn vện để điều chỉnh nhiệt độ, song tất cả những giả thuyết ấy đều chưa được khoa học, chứng minh hay công nhận chính xác.

3. NGỰA TRONG VĂN CHƯƠNG, CA DAO, TỤC NGỮ VIỆT NAM:

- Trong kho tàng văn chương điển tích Ngựa Tái Ông (hay còn gọi là Tái Ông thất mã), một câu chuyện ngụ ngôn chứa đựng triết lý sâu sắc của người xưa. Đó là: Phúc, Hoạ, May ,Rủi...là những điều khó đoán định, khó lường trước. Gặp chuyện may mắn chớ vội mừng vui. Phải hoạ xui, chẳng lành không nên khổ buồn chán nản.
Chuyên kể rằng: Thượng Tái ông có một con ngựa tốt mà ông vô cùng yêu quí. Một hôm đột nhiên con ngựa biến mất. Nhiều người hỏi han, tỏ ý tiếc rẻ cất lời an ủi. Ông nói với họ rằng biết đâu đó lại là điều phúc. Quả nhiên, ít hôm sau, chẳng những ngựa quí trở lại mà còn kéo theo mấy con nữa về cùng. Mọi người chúc mừng, ông lại bảo biết đâu đó lại là điều họa. Không ngờ, đúng như lời, con trai ông dùng con ngựa ấy mải mê phi nước đại, bất ngờ bị ngã gãy chân. Lần này, ông lại nói với mọi người không chừng đây lại là điều phúc. Thật vậy, ít lâu sau có giặc, bao nhiêu trai trẻ trong làng đều phải ra chiến trận, rất nhiều người trong số họ có ngày đi mà không có ngày về. Chỉ riêng con trai Thượng Tái ông vì tàn tật nên được ở lại và nhờ vậy mà vẫn còn sống sót.
- Trong dân gian ngựa hiện diện rất nhiều trong văn viết văn nói và đã trở thành ca dao tục ngữ như:
. Ngựa quen đường cũ ( không cải thiện sửa đổi)
. Đơn thân đọc mã ( một thân một mình)
.Thiên binh vạn mã ( binh lính đông nhiều)
. Chiêu binh mãi mã ( chiêu mộ binh lính)
. Chiêu binh luyện mã ( tập họp luyện tập quân binh)
. Da ngựa bọc thây (chết ở chiến trường, tướng ngày xưa khi phải chết ở chiến lũy thường lấy da ngụa bộc hân xác)
. Dặm nghìn da ngựa ( Chí làm trai dặm ngìn da ngựa, Gieo Thái Sơn nhẹ tợ hồng mao - Chinh Phụ Ngâm -
. Lên xe xuống ngựa ( chỉ sự giàu sang)
. Ngựa non háu đá ( trẻ tuổi, thiếu kinh nghiệm mà hống hách, liều lỉnh)
. Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ (chỉ một xã hội tốt mọi người biết thương yêu chia sẻ đùm bọc lẫn nhau)
. Thẳng ruột ngựa ( chỉ sự thẳng thắn, bộc trực,chân thật)
. Cỡi ngựa xem hoa (Câu này có nghĩa là qua loa, đại khái, không tìm hiểu kĩ. Sở dĩ có thành ngữ này cũng là do câu chuyện sau : Một chàng công tử chân bị què muốn đi xem mặt vợ. Không ngờ cô vợ tuy đẹp nhưng bị sứt môi. Người làm mối cho chàng công tử cưỡi ngựa đi qua cổng và dặn cô gái đứng ở cổng, tay cầm bông hoa che miệng. Hai bên đồng ý kết hôn. Khi cưới mới biết các tật của nhau.
. Đầu trâu mặt ngựa ( lưu manh)
. Làm thân trâu ngựa ( Kiếp ngựa trâu: Trong ý thức dân gian, ngựa và trâu thường được coi là biểu tượng của những thân phận thấp hèn, gắn liền với sự lao động cực nhọc (cho nên còn có cách nói khác: thân trâu ngựa). Vì vậy, kiếp ngựa trâu thường được dùng trong dân gian để chỉ thân phận nô lệ, bị áp bức hoặc phục dịch để đền ơn đáp nghĩa)
. Voi giày ngựa xé ( nguyền rủa kẻ xấu, có tội )
. Ngựa bất kham ( ngựa chứng, khó dạy)
. Lông ông như ngựa chạy đường quai ( Nay ý nầy mai ý khác, không có lập trường)
. Khuyển mã chí tình ( Tận trung tận lực)p
. Bóng câu qua cửa sổ. ( Câu = ngựa, ý nói thời gian qua rất nhanh)
. Ngưu tầm ngưu mã tầm mã ( Những kẻ xấu thường tìm và kết thân với nhau để thực hiện những mưu đồ ám muội)
. Mõm chó vó ngựa (nơi, sự nguy hiểm)
. Ngựa đá giò lái ( kẻ phản phé)
. Ngựa búng ( đồ ngựa búng ý nói thứ tưng tửng không ra gì)
. Nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy ( một lời trót nói ra bốn ngựa đuổi không kịp)
. Ngựa đút dây cương ( Cứng đầu khó dạy)
. Mặt dài như mặt ngựa ( khi lo âu quá sức, đầu óc thẩn thờ mặt dài thòng ra như mặt ngựa)
. Ngựa chạy nước rút . Ngựa về ngược ( Thắng giây phút chót)
. Ngựa chạy có bầy, chim bay có bạn:( Cần phải có bạn có bè, sống cùng tập thể)
. Vành móng ngựa: Vành móng ngựa là biểu tượng cho tòa án. Trước vành móng ngựa có nghĩa là trước tòa án, trước pháp luật.
Vậy vành móng ngựa có liên quan gì với tòa án, pháp luật? Số là, trước đây ở La Mã, nhà nước xử tội, trừng trị phạm nhân thường dùng ngựa để xé xác hoặc giày xéo lên thân thể của họ. Cách xử tội bằng voi giày ngựa xéo này thể hiện sự nghiêm minh và hà khắc của pháp luật. Về sau, người ta mới lấy vành móng ngựa để làm biểu tượng cho sự uy lực và nghiêm khắc của tòa án. Thành ra, trong các phiên tòa các bị cáo đều phải đứng vào vành móng ngựa dành riêng cho họ. Vành này được tạo dáng giống hình cái móng ngựa, do đó mới được gọi là vành móng ngựa. Thành ngữ trước vành móng ngựa, tức là trước tòa án, chịu sự phán xử và trừng phạt theo pháp luật.

4. NHỮNG NĂM NGỰA ( NGỌ) lẩy lừng trang sử Việt:
. Năm Canh Ngọ 550 Tướng Triệu Quang Phục đánh bại quân xâm lược nhà Lương do tướng Dũng Sàn chỉ huy, bảo vệ nền độc lập của Vạn Xuân
. Giáp Ngọ 1054 Lý Thánh Tông triều Lý đổi Quốc hiệu nước ta thành Đại Việt
. Mậu Ngọ năm 1258 Vua Trần Thái Tông chiến thắng ở Đông Bộ đầu, đánh đuổi 3 vạn quân Tống mở đầu cho những chiến thắng sau nầy của quân ta đối với Nguyên Mông xâm lược.
. Giáp Ngọ 1954 Quân đội nhân dân Việt Nam chiến thắng đội quân xâm lược Pháp ở Điện Biên Phủ kết thúc 9 năm trường kỳ kháng chiến, Pháp phải ký Hiệp Định Geneve công nhận độc lập chủ quyền của Viê.t Nam và 3 nước Đông Dương và cũng báo hiệu sự cáo chung của chủ nghĩa thực dân trên toàn thế giới.
. Và năm Giáp Ngọ 2014 là năm kỷ niệm 960 năm tên nước Đại Việt trở nên thiêng liêng trong lòng người dân Việt.

5. NGỰA TRONG GIÁO LÝ PHẬT GIÁO:
Chúng tôi xin phép được trích bài "ĐỨC PHẬT VỚI THÍ DỤ VỀ NGỰA" của Thanh Yên, Báo Giác Ngộ số Xuân 2002.i
Ngựa là một con thú được thuần hóa sớm và hiện diện khá thân thiết trong đời sống nhân loại, bằng chứng là tiền nhân của chúng ta đã liệt kê nó vào trong lục súc ố sáu con vật nuôi quanh quẩn trong nhà. Thuở chưa có máy móc, ngựa được xem như là phương tiện di chuyển tiện lợi nhất, có thể tương đương với một chiếc xe “Cub” hiện đại, nếu không nói là tiện lợi hơn vì nó dư sức vượt núi băng ngàn, phóng qua nhiều chướng ngại vật, tự động chạy về “ga-ra” một mình mà không cần thay đồ phụ tùng hay vô dầu mỡ chi cả. Đó là chưa kể đến khả năng có thể sinh sôi được nhiều chiếc “Cub con” khác! Đến nỗi, khi cơ giới xuất hiện, người ta vẫn đo sức máy bằng sức ngựa " mã lực " danh từ được góp mặt trên các tờ kinh cổ. Hàng Phật tử năm châu chúng ta, ai mà chẳng tri ân chú ngựa Kiền Trắc, sinh vật đã chở Đức Đạo Sư vượt hoàng thành vào một đêm tối mùa Xuân, mở đầu chuyến đi lịch sử, với chàng Sa Nặc bám lủng lẳng ở đằng đuôi.
Sau khi thành đạo, trên các nẻo đường du hóa, có hơn một lần Đức Đạo Sư đã mang loài ngựa ra làm hình ảnh ví dụ để huấn thị hàng môn đệ:
“Này các Tỳ kheo! Trên đời này có bốn loại ngựa hay:
1. Hạng ngựa vừa thấy bóng roi đã chạy, như người vừa nghe nhắc rằng có ai đó mệnh chung liền tỉnh ngộ tu tập và đạt kết quả tốt.
2. Hạng ngựa không sợ bóng roi, chỉ sợ gậy (có đóng đinh nhọn) thúc vào mông, giống như người vừa thấy ai đó mệnh chung, liền tỉnh ngộ, tinh cần tu tập và đạt kết quả tốt.
3. Hạng ngựa đợi gậy đâm vào thịt mới sợ, như hạng người khi tận mắt thấy thân nhân mình mệnh chung, liền tỉnh ngộ, tinh cần tu tập và đạt kết quả tốt.
4. Hạng ngựa đợi đến lúc gậy thúc thấu xương mới sợ, như hạng người khi tự thân bị bệnh khổ mới tỉnh ngộ, tinh cần tu tập và đạt kết quả tốt”.
(Tương Ưng ố Kinh Gậy thúc ngựa)

Cuộc sống rày đây mai đó, gần gũi với thiên nhiên, loài người, cùng thú vật của Đức Phật đã khiến cho các bản kinh thời nguyên thủy mang rất nhiều hình ảnh sống động của thế giới hiện thực. Nhờ vậy loài ngựa đã in dấu chân rải rác trên các tờ lá bối. Chẳng hạn như: “Hôm nọ, có một chàng trai tên Kesy đến viếng Phật. Biết anh làm nghề luyện ngựa, Đức Đạo Sư bèn hỏi thăm anh về khả năng chuyên môn. Nghe đúng sở trường, Kesy thao thao giảng giải về bí quyết nghề nghiệp của mình: - Bạch Thế Tôn, con thường chia ngựa ra làm bốn loại:

1. Loại được nhiếp phục bằng lời mềm mỏng.
2. Loại được nhiếp phục bằng lời thô ác.
3. Loại được nhiếp phục bằng lời mềm mỏng lẫn thô ác.
4. Loại bất trị, không thể nhiếp phục nổi. Với hạng này chỉ còn cách đem giết thịt để khỏi mất danh dự của nhà luyện ngựa”.
Xong, Kesy hỏi Phật về cách nhiếp phục hàng môn đệ. Đức Đạo Sư đáp rằng, Ngài cũng chia hàng đệ tử ra làm bốn loại:
1. Hạng người được nhiếp phục bằng lời mềm mỏng: khi được chỉ dạy về các việc thiện của thân, khẩu, ý cùng các quả báo tương ứng ở cõi trời, người, họ liền tinh cần tu tập.
2. Hạng người được nhiếp phục bằng lời cứng rắn: khi được chỉ dạy về các hành động bất thiện của thân, khẩu, ý, cần nên tránh vì chúng sẽ đưa đến quả báo tương xứng nơi ba đường ác.
3. Hạng người được nhiếp phục bằng lời mềm mỏng lẫn cứng rắn: bao gồm cả hai lối trên.
4. Hạng người bất trị, không thể nhiếp phục bằng lời mềm mỏng hay cứng rắn, thì đành phải giết đi.
Nghe đến đây, Kesy hốt hoảng hỏi: - Nhưng, bạch Thế Tôn, tại sao lại giết đi? Há không phải Ngài thường khuyên răn hàng môn đệ nên trì giới bất sát đó sao?
- Này chàng trai, trong giáo pháp của ta, giết đi chỉ có nghĩa là không thèm nói tới, vì đương sự không xứng đáng để bỏ công dạy dỗ, nhắc nhở nữa.
(Tương Ưng Bộ kinh)

Trong thời buổi ngày nay, nếu bị ví với ngựa thì thật là đau khổ, nhất là đối với những chúng sanh chưa sạch phiền não, còn đầy đủ hỷ, nộ, ái, ố và kiêu hãnh như chúng ta chẳng hạn. Vậy mà, nào đã hết đâu, Đức Phật còn chia hạng người bất trị trên thành tám loại, tương ứng với tám hạng người hung dữ. Đó là những tôn giả nào, khi được bạn bè nhắc nhở và phê bình, chỉ cho khuyết điểm trong các cuộc họp mặt, lại tỏ thái độ bất mãn chống đối... thay vì tri ân người chỉ dạy và cố gắng sửa đổi, như sau:
1. Hạng người ưa cãi, chối bai bải được coi như giống con ngựa dữ bị tra hàm thiếc và roi mà vẫn hục hặc không chịu bước đi.
2. Hạng người cứ đứng lầm lì, không thèm ừ hử, xác định xem khuyết điểm vừa nêu là đúng hay sai, giống như con ngựa dữ dựa vào hai bên gọng xe, không chịu đi.
3. Hạng người thích trả đũa, bới móc trở lại lỗi lầm của người cử tội mình, giống như con ngựa dữ ngã nhào xuống đất, trầy đầu gối, làm gãy gọng xe.
4. Hạng người chê bai cử tội mình, cho là ngu dốt, không xứng đáng để mắt tới, như con ngựa dữ chạy thụt lui không chịu tiến bước.
5. Hạng người đem lòng oán hận, thù vặt người chỉ lỗi mình, như con ngựa chạy bừa, bất kể đường xấu, làm cho xe hư bánh gãy trục.
6. Hạng người không sợ lầm lỗi, chẳng biết ngán ai, bỏ cuộc họp ra ngoài, giống như con ngựa dữ bất kể nài và roi, ngậm hàm thiếc chạy càn vô phương cứu chữa.
7. Hạng người tỏ thái độ giận dữ, khoa tay múa chân, la hét và thốt ra lời thô ác... giống như con ngựa dữ dựng ngược hai chân và sùi bọt mép.
8. Hạng người bướng bỉnh không muốn ai đụng chạm đến mình, nên khi bị phê bình liền cởi áo vứt ra trước cuộc họp, lớn tiếng dọa từ bỏ đoàn thể để... để vạ cho người xây dựng mình.
(Theo Vinayapitaka)

Nhưng nếu cố gắng... hạ hỏa và dẹp đi chút đỉnh tự ái, bình tâm nhìn lại, chúng ta phải xấu hổ mà thú nhận rằng, tám chú ngựa hung hăng trên đều có đủ mặt, đứng lấp ló trong các ngõ ngách của tâm thức mỗi người. Chỉ cần mất bình tĩnh một chút là ta sẽ lâm vào tình trạng: “Cũng như ngựa dữ không cương, tất đưa người cỡi thẳng xuống hố sâu” (Kinh Di Giáo). Những tội phạm hình sự nhan nhản trên các trang thông tin đại chúng đều thuộc vào loại người ngồi nhằm xe thổ mộ có ngựa bị... đứt dây cương kiểu này. Và không phải là chuyện khi khổng khi không mà Đức Phật đã ví sự xáo động, bất tịnh của tâm thức loài người với khỉ và ngựa, mà danh từ chuyên môn gọi là “tâm viên ý mã”. Còn hơn thế nữa, vó câu của chú ngựa ý này đã dong ruổi đường xa trên những đôi hia bảy dặm, không có phút giây nào ngơi nghỉ: băng ngàn vượt suối, tung vó khắp mười phương thế giới, bay bổng lên trời, chui tọt xuống đất, lăn vào quá khứ, vươn mình đến tương lai... Nhốt được chú ngựa hoang đàng này vào chuồng, tra hàm thiếc, dùng roi gậy điều phục là việc làm suốt cả đời người chủ những người con Phật, dù ở tận thâm sơn cùng cốc hay giữa phố thị kinh kỳ. Cuộc chiến đấu thật là gian khổ vì nài và thú đôi khi chỉ là một, nó đòi hỏi một công lực thâm hậu, như lời xác định của Đức Đạo Sư: “Người nào ngăn được cơn giận dữ nổi lên như dừng được chiếc xe đang chạy ngon trớn mới thật là kẻ chế ngự giỏi. Ngoài ra chỉ là kẻ cầm cương hờ mà thôi” (Pháp Cú, câu 222). Khó khăn đấy, nhưng không phải là bất khả, vì trong hai nghìn năm lịch sử, đã có biết bao trang dũng sĩ chiến thắng trở về, như lời tán dương của Đức Đạo Sư:
Tinh cần giữa phóng dật
Tỉnh thức giữa quần mê
Bậc trí như tuấn mã
Bỏ xa con ngựa què.
(Pháp Cú câu 29)
Lịch sử Phật giáo còn ghi lại câu chuyện của Thiền sư Đạo Nhất (709-788), một vị cao tăng Trung Hoa thời Đường, đã được thời nhân gọi là Mã Tổ, một phần vì sư họ Mã, một phần vì lời tiên đoán của Lục Tổ Huệ Năng với vị thầy của ông, về sự xuất hiện của Đạo Nhất: “Dưới chân ngươi sẽ có con ngựa to đạp chết người trong thiên hạ”. Chúng ta hãy nghe qua cách điều phục ngựa của sư.
Sư thường ngồi thiền mỗi ngày. Hôm nọ, Thiền sư Hoài Nhượng đến thăm, hỏi: - Đại đức ngồi thiền để làm gì?
- Thưa, để làm Phật.
Thiền sư Hoài Nhượng bèn lấy một cục gạch đến trước am sư ngôi mài. Thấy lạ, sư hỏi: - Thầy mài gạch để làm gì?
- Để làm gương.
-Gạch đấy thể nào làm gương được?
- Ngồi thiền đâu thể thành Phật nổi?
- Vậy phải làm thế nào mới được?
- Như trâu kéo xe, nếu xe không đi, nên đánh xe hay đánh trâu?
Sư lặng thinh, ngài Hoài Nhượng dạy tiếp: - Ông học ngồi thiền, hay học làm Phật? Nếu học ngồi thiền, thiền không phải ngồi nằm. Nếu học làm Phật, Phật không có tướng nhất định. Đối pháp không trụ, chẳng nên thủ xả. Ông nếu ngồi để làm Phật tức là giết Phật, nếu chấp tướng ngồi thì chẳng đạt được ý kia.
Sư nghe đến đấy liền ngộ.
(Tục tạng kinh)

“Mã Tổ ngộ cái gì?” là một câu hỏi khó giải đáp đối với các nhà học Phật. Theo phong cách nhà thiền thì “đáp tại vấn xứ”, nghĩa là người hỏi phải tự tìm ra lời đáp chứ không ai có thể trả lời giùm mình được.
Để mừng Xuân con ngựa, chúng tôi xin mạn phép góp nhặt những chú ngựa trong kinh, làm món quà năm mới, thân ái gởi đến bạn đọc. Chúc quý vị một năm an lành và sớm tìm ra câu giải đáp.
Tâm giống như một con ngựa bất kham, rất khó huấn luyện. Bạn phải làm gì khi bạn có một con ngựa chứng như vậy? Hãy cho nó nhịn đói một lát, nó sẽ đến gần bạn hơn. Khi nó đã biết nghe lời bạn hãy cho nó ăn một chút. Chúng ta phải huấn luyện tâm như vậy. Với chánh tinh tấn, chúng ta có thể đạt được trí tuệ.

Chuyện về ngựa chắc nói hoài không hết. Thôi xin tạm dừng ở đây, chuẩn bị đón ngựa về, dành tâm sức để chạy đường dài cùng ngựa suốt 12 tháng của năm Giáp Ngọ. Là con Phật chúng ta hãy bình tâm sống trong hiện tại. Quán chiếu các pháp của cuộc đời. Không lo sợ trước chướng duyên. Không vui mừng kiêu hãnh lúc thuận duyên tốt đẹp. Thánh Gióng dẹp xong giặc Ân thản nhiên bay về Trời . Là con cháu Lạc Hồng nặng nghĩa tri ân báo ân, ngày nào còn hình ảnh Thánh Gióng lúc lên ba đã vươn mình cởi ngựa sắt dẹp giặc bảo vệ non sông. Chúng ta hãy cùng nhau lòng hẹn lòng sống cho trọn tình yêu với quê hương đất nước, từ bi hỷ xả, mang con tim với tình thương bao la chia sẻ cùng nhân sinh, vạn loại. Dồi trau đức hạnh đó chắc chắn chúng ta sẽ có cho chính mình và cũng sẽ cống hiến cho quanh ta những mùa Xuân Di Lặc vĩnh hằng. niềm vui và hạnh phúc.
Kính chúc toàn thể quí vị :
Năm Giáp Ngọ đường trường thẳng tiến
Vượt gian nan dâng hiến niềm vui
Sẻ chia hạnh phúc cho người
Cho mùa Xuân mãi vui tươi chan hoà.

               NAM MÔ ĐƯƠNG LAI HẠ SANH DI LẶC TÔN PHẬT

 http://baophapluat.vn/xa-hoi/noi-uom-mam-hanh-phuc-cho-tre-mo-coi-co-nho-177284.html

                                                              





Thích và chia sẻ bài này trên
   


Tags

 

Video nổi bật

Album tổng hợp