DI THƯ

24/08/2018 12:14


DI THƯ

(TK. Thích Phước Ngọc)


Nếu tôi chết... người ơi đừng khóc
Xin hãy giùm tôi tiếp tục cuộc hành trình
Trải rộng con tim yêu quý chúng sanh
Thương, cứu vớt những mảnh đời bất hạnh.

Ôm hoài bão tôi liều lĩnh bước
Mặc chông gai chẳng ngại không ngần
Mong làm sao xây dựng một trung tâm
Cô nhi viện Phật Giáo tình thương bao la bát ngát

Thương các em mồ côi trôi dạt
Không mẹ không cha không chốn tựa nương
Tuổi thơ em vất vưởng xó chợ đầu đường
Tương lai tối đen, hướng đi mờ mịt

Thương em không vòng tay chở che dìu dắt
Đói lạnh, ốm đau côi cút bơ vơ,
Người cũng mang con tim nhân ái vô bờ
Đã cùng tôi vượt bao chông gai trở ngại.

Có những lúc tưởng chừng như bế tắt
Nợ trần gian nặng gánh oằn vai
Lòng hy sinh chung sống chết của người
Đã động viên, giúp đỡ, cùng tôi gỡ rối

Bao thăng trầm con đường đi tới
Cõi Phật yêu thương, vô ngã, vị tha
Thầy trò nào quản chông gai, chung chí hướng vượt qua
Nguyện sẻ chia ngọt bùi, đắng cay cùng nhân thế.

Nắng sớm mưa chiều...lỡ mai tôi chết!
Mong SUỐI NGUỒN TÌNH THƯƠNG vẫn luôn chảy ngọt ngào
Dưỡng nuôi thật đầy tâm đạo từ bi
Là mái ấm bình yên, là ngôi nhà hạnh phúc.

Mi khép kín...rồi trở thành tro bụi
Lòng vẫn mong nơi chốn hư không
Hạt bụi hoá thân bay lượn thong dong
Theo chân Phật, theo chân người gieo duyên từ bi tế độ.

Nếu con chết chưa đáp đền công lao Trời Biển
Lạy mẹ cha; chữ bất hiếu con mang 
Nhưng sâu kín trong lòng con ánh sáng Vầng Trăng
Năng lượng Thái Dương không bao giờ lịm tắt.

Ân nghĩa Thầy Cô trao truyền, dạy dỗ
Tình nghĩa anh em ruột thịt, bạn bè
Dòng đời chua, cay, mặn, ngọt sẻ chia
Vẫn lắng đọng trong tim khép kín.

Kính Sư phụ, hỡi bạn đồng hành Tăng lữ,
Mái chùa Phước Quang trìu mến thân thương
Mắt nhắm nghiền, hình bóng vẫn vẹn nguyên
Thuyền Bát Nhã bao năm cùng chèo chống
Vượt bão táp phong ba chung lưng đấu cật
Bằng tình thương đại đồng; gánh vác sẻ chia
Tâm Bồ đề giữ vững chẳng nhạt phai
Nối gót Phật hiểm nguy không chùng bước.
Vững mái chèo đưa thuyền về bến Giác
Toả ngát từ bi, trí tuệ độ đời
Đời đã nuôi ta, ta trọn nghĩa với đời, 
Giải cứu sinh linh, nước Cam lồ trần ai tưới mát

Một mai tôi chết, người ơi xin nối tiếp
Nhớ trọng ân Tổ quốc non sông
Từ thuở dấn thân, tràn ngập ánh chân thường
Nâng đỡ, khích lệ tôi trên bước đường phụng sự.
Cô Nhi Viện SUỐI NGUỒN TÌNH THƯƠNG đã được thành tựu
Là TRUNG TÂM CÔ NHI VIỆN PHẬT GIÁO đầu tiên
Được dựng xây bằng tâm huyết chân tình
Bằng nghĩa cử cao đẹp của người chung chí hướng
Phụng sự nhân sinh, cảm thông biển khổ
Sớt chia gánh nặng lo toan cùng xã hội quê hương
Sống chan hoà gieo nhân gốc tình thương
Lòng tha thiết ngát hương lành hoa sen ngàn cánh

Xả thân tứ đại, tôi ra đi không nuối tiếc
Không xót xa, không ray rức, rất bình yên
Tôi đi rồi... Người hỡi! Hãy xóa hết ưu phiền
Xin buông xả như dòng nước trôi ..... như cơn gió thoảng.

Thích và chia sẻ bài này trên
   


Tags

 

Video nổi bật

Album tổng hợp