Chuyên đề Vu Lan 3: ƠN NGHĨA ĐỜI CON

23/07/2013 03:53

ƠN NGHĨA ĐỜI CON
Vu Lan 2011
(TK. Thích Phước Ngọc)

Như tất cả biển trên quả địa cầu, qua bao cuộc bể dâu, trải ngần nào thời đại đều vẫn mang vị mặn, thì mẹ của trời Âu hay Á, phương Đông hay Tây, từ muôn kiếp của quá khứ, hay vạn thưở của vị lai, đều có tấm lòng thương yêu, hy sinh cho con mình không hề dời đổi.

Không có ngôn từ nào diễn đạt cho xứng đáng với tấm tình của mẹ. Mẹ sợ con đau khổ hơn chính mình đau khổ. Mẹ đâu quản thân mình cho hạnh phúc của riêng con. Dẫu mẹ nhọc nhằn với bao nhiêu cay đắng, nụ cười âu yếm ngọt ngào vẫn luôn dành sẵn cho con.

 Nuôi con chẳng quản chi thân

Bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn. 

Tảo tần lo cuộc mưu sinh

Nhường bùi nhịn ngọt, nhận mình đắng cay.

 Một nhà hiền triết đã nói: “Trên thế giới có nhiều kỳ quan nhưng kỳ quan đẹp nhất vẫn là trái tim người mẹ”. Mẹ là hương là hoa, là nguồn hạnh phúc, là niềm vui, là tổ ấm để con về nương náu khi mỏi gối chồn chân, hoặc mỗi khi con va chạm, vấp ngã trên buớc đường đời.

Mẹ là hiện thân của lòng hy sinh, kham nhẫn. Suốt cuộc đời hầu như mẹ quên cả tuổi hoa niên của mình để trọn lòng lo sao cho con được lớn lên trong ấm no đầy đủ.

Lặng nhìn nét thời gian hằn trán mẹ

Đượm nhọc nhằn tóc trắng màu sương

Mẹ vì con gom dấu riêng mình tủi cực đau thương

Quằng nặng gánh lưng vai còng theo năm tháng

Mẹ chỉ biết cho mà không cần nhận

Mẹ thiết tha cho con rút rỉa tim mình

Con vô tình mải miết bước mưu sinh

Giờ mới hiểu muộn màng tình thương của mẹ

Đường thanh xuân con cứ bước vô tình. Có khi nào con hình dung chiếc giường cô lẻ mẹ trằn trọc, ngậm ngùi khóc cho đầy vơi nỗi buồn tủi cô đơn lúc tuổi xế chiều . Mải miết say sưa chân trời mới, bận rộn bon chen cho hạnh phúc riêng tư, có bao giờ con lắng nghe tiếng giọt mưa khuya hòa lẫn giọt nước mắt mẹ hiền như đang âm thầm khẻ gọi ‘con ơi!’. Trong cơn đau nằm vùi con có nhớ về ly cam vắt ngọt ngào, chén cháo nghi ngút khói ấm, mẹ đã từng muỗng âu yếm đút cho con, thuở con yếu con đau trong vòng tay chăm chút của mẹ?

Thời gian nghiệt ngã cứ vô tình chảy qua tuổi mẹ, tấm thân vô thường của mẹ đã cạn khô vì một phần xương máu mẹ đã chia sẻ tạo tác nên con, đã ban hiến cho  hình hài con khôn lớn. Bây giờ mẹ chân yếu tay run, mắt mờ tai lảng, Đau ốm một mình, ai nước rót cháo bưng, ai đỡ đần dìu dắt? Chắc mẹ cũng không hề đòi hỏi kêu ca, cũng như, mẹ đã âm thầm chịu đựng suốt cả cuộc đời.

Nhưng con của mẹ đâu thể là con sóng bạc tình, là kẻ vong ân. Vì mẹ ơi, quanh con, trong từng tế bào của vóc dáng con, trong tâm trí con đâu đâu cũng ngập tràn bóng hình của mẹ.

 Từ lúc được ngồi ăn chung

Con không thấy mẹ cùng cha cùng con dùng bữa

Vẫn tìm cớ để ăn sau hết

Loay hoay dọn dẹp, múc thêm cá thêm canh

Đến khi trong nồi chỉ còn chén cơm lưng

Và đĩa cá không còn trọn khứa

Bao giờ cũng thế

Mẹ luôn nhường cha nhường con ăn trước

Âm thầm ăn sau lượm những hạt rơi

Không buồn, không trách, chẳng một lời xa xôi.

Rồi lúc tiển con lên đường xa xứ

Mẹ vẫn đứng phía sau, âm thầm lau nước mắt đầy vơi.

Nhờ chén cơm mẹ nhường con nên người thành đạt

Nhưng mẹ còn đâu cho con cùng mẹ chia ngọt sẻ bùi

Lần đầu tiên mẹ dành đi trước

Dù đã nhận đi sau suốt cả cuộc đời

Tình mẹ tựa suối nguồn vô tận thì tình cha cũng tợ ánh thái dương rạng chiếu muôn phương. Mẹ cưu mang, sinh nở rồi bú mớm nâng niu. Nước mắt và máu mẹ mầu nhiệm kết thành vùng trời êm đềm thơm mát cho con, thì mồ hôi và tâm trí cha là dòng suối tuôn tràn, chuyên chở, lèo lái chiếc thuyền tương lai của gia đình đến bến bờ ấm no hạnh phúc. Đôi tay mẹ ẳm bồng dìu dắt con dịu dàng tha thiết, chiếc lưng trần của cha cõng đời con không mệt mõi bao giờ. Lời giáo huấn của cha không êm đềm như tiếng mẹ ru nhưng lời dạy của cha là hành trang quí cho con vào đời vững chãi. Cha là bóng mát chở che cho mẹ an lòng rót vào môi con dòng sữa ngọt thơm, là tường thành vững chắc che chắn  cho ngôi nhà đủ sức chống chọi với phong ba, bão táp  cuộc đời.  Tuy không thể hiện một cách dịu dàng âu yếm như mẹ, nhưng tình cha thương con  thật sâu lắng đậm đà. 

Cuối hoàng hôn ba chống gậy lần dò

Con vẫn thấy dáng ba như bóng núi

Chiếc lưng ba ngày xưa làm ngựa phi cho con cỡi

Giờ còm cõi trĩu quằng theo bước thời gian

Nhưng với con vẫn ngần ấy ấm êm

Vì trong đó còn trái tim tha thiết.

Lời đanh thép cha dạy con ngày trước

Là con thuyền đưa con lướt sóng hiểm nguy

Ánh mắt xưa nghiêm khắc lạ kỳ

Đã soi lối cho con vượt ngàn trắc trở

Gốc đại thọ dù lung lay nghiêng ngả

Trong lòng con ba vẫn đứng hiên ngang.

Suốt cuộc đời ba sâu kín âm thầm

Cho bóng mát rồi úa tàn trong lặng lẻ. 

Con lớn lên  bằng tình thương, bằng công lao của cha của mẹ. Bầu trời hạnh phúc mà con có được là do sự tác tạo bằng tim bằng óc, bằng nước mắt mồ hôi của mẹ của cha.

Trong cuộc sống vội vã bon chen khiến chúng ta bị cuốn hút theo guồng máy của thời đại không còn thời gian dành cho cha mẹ. Quên rằng nơi những trái tim tuy đã cằn cổi theo thời gian, nhưng tình thương con vẫn đầy âm ấp không hề thay đổi của cha mẹ luôn luôn mong đợi một sự đoái hoài. Phần vì mải miết với cuộc sống riêng tư, với công danh sự nghiệp, đầu óc rối bời, rã rời mệt nhọc. Thời giờ cho chính mình còn không có. Tưởng rằng cung phụng cha mẹ đầy dư vật chất là đã đủ nghĩa đền ơn. Đâu hay rằng có những bậc cha mẹ tuy sống trong dư dả nhưng âm thầm trong cõi riêng tư, tủi buồn nuốt nước mắt cô đơn lặng lẻ vì tình cảm, thái độ lạnh nhạt của con. Lại thêm sức khoẻ ngày càng sa sút theo luật vô thường, mặc cảm khi thấy mình vô dụng, khiến mẹ cha trở nên khó tính, để rồi vô tình khoảng cách giữa con cái và cha mẹ ngày một thêm xa. Bổn phận của người con hiếu thảo là cố tạo niềm vui cho cha mẹ, tạo duyên cho cha mẹ có được nơi nương tựa tinh thần,  như tìm hiểu kinh kệ, trau dồi huệ tâm để cha mẹ tự giải thoát ra khỏi thường tình tham sân si. Trợ giúp mẹ cha thi ân bố đức, để cha mẹ nắm bắt được niềm hạnh phúc cao thượng. Hiểu rõ lẽ vô thường để không còn những tủi buồn ray rức, hầu có được niềm an vui hạnh phúc trong hiện đời và mai hậu sẽ được sanh vào cõi thiện.

Thương làm sao hai mái tóc bạc phơ

Bao lam lũ cho con khờ khôn lớn

Cuối hoàng hôn lần dò từng bước

Vẫn thềm xưa thầm lặng ngóng tin con

Góc biển chân mây con biền biệt xa xăm

Chợt thảng thốt điếng lòng lo sợ

Ai níu được con thoi ngày tháng

Cho lá vàng không chuyển kiếp lìa cành

Để giọt lệ mồ côi không thấm ướt lá xanh

Cho con còn đó bầu trời hạnh phúc.

Mùa Vu Lan là mùa lễ hội của ‘tình người’, chúng ta hãy lắng lòng thành kính hướng về cội nguồn. Nhớ và tôn vinh công ơn của các đấng sinh thành, nuôi nấng dạy dỗ ta. Trọn sinh mạng chúng ta đều tùy thuộc vào người khác. Gần nhất là cha mẹ, rồi đến nhiều, rất nhiều người khác. Nhờ thầy cô, xã hội chung quanh trang bị cho ta kiến thức căn bản làm người. Thức ăn, thức uống, tiền tài, nghề nghiệp v.v.., nhất nhất mọi thứ cần thiết cho một đời sống bình thường đều từ người khác mà có. Thậm chí  đến những người tạo ra nghịch duyên – mà thông thường gọi là kẻ thù- cũng cho ta cơ hội trau dồi đức tính, tri kiến sâu xa, kinh nghiệm ở đời. Từ vật hữu tình cho đến loài vô tình như cây trái, không khí, nước nôi. . . Tất cả chúng ta đều phải nương tựa vào vạn vật, vạn loài mà sống. Đức Phật đã không quên ơn bóng cây bồ đề đã cho Người bóng mát trong thời gian ngồi thiền định. Trong kinh Ưu Bà Tắc Giới Phật dạy: “Bóng mát cây che ta, thì khi ra đi không nên bẻ cành bức lá”. Và trong kinh A Hàm Phật cũng đã dạy: “ Người biết ơn và đền ơn dù ở xa ta cách mấy cũng như đang ở bên cạnh ta. Kẻ bội ơn bạc nghĩa, dù mặc y đứng bên cạnh ta cũng vẫn cách xa ta muôn dặm.”  Ơn nhỏ cũng không quên huống hồ ơn lớn. Trong các thứ ơn trong đời có ơn nào lớn hơn ơn cha mẹ đâu?

 

Chân thành kính chúc toàn thể những người con hiếu một mùa Vu Lan tràn đầy hạnh phúc trong vườn hoa hiếu hạnh.

 

NAM MÔ ĐẠI HIẾU MỤC KIỀN LIÊN BỒ TÁT.

Thích và chia sẻ bài này trên
   


Tags

 

Video nổi bật

Album tổng hợp