THẦN ĐỨC VU LAN

13/08/2014 01:32

Chiều đã về trên đôi vai trĩu nặng, nợ của một đời người, của cuộc lữ bao năm. Có những cánh chim bạt ngàn vui chơi trong cõi đời, có chiếc thuyền đã ra khơi ngoài biển rộng mênh mông, có ai biết trong tâm là những ngút ngàn của tình người. Cái tình yêu thấm nhập vào tâm hồn khi đứa bé cất tiếng khóc chào đời, ôm ấp tình cha tình mẹ, thẩm thấu trong từng tế bào nhân sinh. Cái tình đó, chất liệu yêu thương đó mang vào đời, nhân lớn lên là tình yêu, mở rộng là tình người, tình yêu quê hương với lý tưởng, tình yêu phổ quát đến với tha nhân, muôn loài từ cỏ cây hoa lá, từ con vật sinh linh nhỏ bé đến sinh mạng hữu tình, đến tình yêu muốn khai mở trong tâm suối nguồn của tánh Phật, cho mình, cho nguời, để tiến bước thong dong trong các cõi mộng huyễn. Tất cả bắt nguồn và khởi điểm từ tình yêu, công cha nghĩa mẹ.

Biển vẫn bao đời, soi bóng Mẹ

Núi cao vời vợi, tỏ dáng Cha

Mẹ ơi! Vẫn nhớ lời thơ cũ

Món nợ làm người , con vẫn mang….

Đã bao năm tháng, con xa mẹ

Bỏ lại khung trời, thuở ấu thơ

Thuyền ai rời bến, phương trời đó

Lòng nhớ, lòng thương, vẫn chở đầy

Dấn bước phong trần, vai gánh nặng

Nợ nhà, nợ đạo, nợ non sông

Bao năm vẫn nhớ lời ru cũ

Nợ cả trần gian, một tấm lòng…..




































Thích và chia sẻ bài này trên
   


Tags

 

Video nổi bật

Album tổng hợp