Ven. Thich Phuoc Ngoc in Radio the Voice of Viet Nam in Thailand

08/10/2016 11:15

Ven. Thich Phuoc Ngoc in Radio the Voice of Viet Nam in Thailand


“Phong sương đã qua đời nóng lạnh


So đo chẳng hết chuyện ngắn dài..”


Ta đã hiểu… đường trần là vạn nẻo

Ngã đắng cay, cạnh ngã ngọt bùi

Nhưng nào khó vì ngăn sông cách núi?

Mà vì lòng người không hiểu nghĩa Sắc-Không.

Nghiệp trần ai.. vay- trả cứ xoay vòng

Những đoạn trường ai nào hay nào biết..?!

Có những lúc ngỡ sức cùng lực kiệt

Vẫn gắng đi vì hiểu nghiệp đa mang.

Vì thương đời chấp nhận đen trắng thế gian

Và im lặng trước thị phi, thật- giả.

Khi người sân si, ta đem yêu thương cảm hóa

Khi người oán hờn, ta nhận lấy phần sai

Vì con đường Chánh đạo xưa nay

Có bao giờ không trải nhiều chướng ngại…

Dù quá khứ coi ta là kẻ khờ dại

Bởi bao lần vấp ngã, phải “uống mật nằm gai”

Nhưng thì sao? Khi ta đổi được tương lai

Cho bao số phận, cảnh đời bất hạnh.

Ta vun vén từng mầm Phật tánh

Ở trong ta, và ở trong người

Vì mong mỏi một ngày không xa nữa

Cõi ta bà nở rộ đóa Vô ưu.



Bởi tâm ta vô quái ngại

Thì ngũ uẩn là giai Không

Vẫn biết đường còn lắm gai chông

Ta đưa tay nhặt cánh sen Thiền tự tại.

Đã từng nghe:

Sáu nhát cắt từ hòn đá cụi

Đã trở thành viên gạch lót đường

Vạn nhát cắt từ khối đá bình thường

Mài, gọt, đục, khoét thành tôn tượng uy nghi người đời thờ kính.

Vậy nên,

Thở than chi, giữa tình đời vô định

Ấm- lạnh, nắng- mưa,… thương -ghét, tín-nghi

Cay đắng hay ngọt bùi hãy nếm thử đi

Đều nhiều dư vị riêng rất đáng quý.

   Xin hãy,

Góp nhặt tâm thành, bao dung, hoan hỷ

Cố gắng hết sức mình trước nghịch cảnh, chướng duyên

Tầm thinh cứu khổ, Chánh Pháp truyền

Đưa người thoát sông mê lên thuyền về Bến Giác.

Chê hay khen cũng đâu là quá khác

Giữ chân Tâm an định cõi ta bà

Thân Tịnh rồi đâu cần áo cà sa…

Kinh vô tự niệm thầm về đất Phật!




Thích và chia sẻ bài này trên
   


Tags

 

Video nổi bật

Album tổng hợp